Gửi xong tin nhắn đó, Tang Hứa liền chặn số của Tang Lam.
Thật ra, cô cũng không cần Tang Lam phải hồi âm. Nếu Tang Lam thật sự có phản ứng trước câu hỏi ấy, thì việc cô giữ im lặng lại chính là cách đáp lại tốt nhất.
Sau đó, Tang Hứa mở danh bạ, tìm đến số của Mạnh Thiên Hựu, rồi gọi thẳng cho cậu.
“Chị à, sao giờ này lại gọi cho em? Muốn rủ em đi uống rượu à?”
Vừa nối máy, giọng điệu lười nhác của Mạnh Thiên Hựu lập tức vang lên.
Tang Hứa không vòng vo: “Chị có một cơ hội để em làm việc, có muốn nhận không?”
“Làm việc?” Mạnh Thiên Hựu có vẻ khựng lại một chút, “Việc gì cơ?”
“Chuyện của Mạnh gia nhà em.”
Nửa đêm hôm đó, Mạnh Thiên Hựu lập tức lên đường tới Hải Thành.
Vừa thấy Tang Hứa, cậu ta lập tức quan sát cô từ đầu đến chân, ánh mắt mang theo ý trách móc rõ rệt.
“Rốt cuộc chị đang làm cái gì vậy?”
Tang Hứa ngạc nhiên nhìn cậu, đáp: “Làm gì là làm gì? Chị có làm gì đâu? Giờ có chuyện xảy ra, chị chỉ đang giúp giải quyết thôi mà?”
Mạnh Thiên Hựu hít sâu một hơi, lại nói: “Vậy chị thử nói xem, sao lúc có chuyện thì chị lại ‘vừa hay’ có mặt? Sao chuyện của chú Ba em, chị lại biết đầu tiên?”
Tang Hứa nhún vai, điềm nhiên đáp: “Trùng hợp.”
“Trùng hợp?” Giọng Mạnh Thiên Hựu đã lộ rõ tức giận, như thể thật sự nổi nóng vì chuyện này. “Chị không coi lời em dặn ra gì đúng không? Bảo chị tránh xa ông ta, vậy mà chị lại kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5241827/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.