Nghe câu đó từ Cao Nham, Đoạn Tư Ngụy như bị giáng một đòn choáng váng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, cả người cứng đờ như bị đóng băng. Mãi đến khi cất tiếng nói, anh ta chỉ thốt được hai chữ: “Cái gì?”
Cao Nham cũng muốn như Đoạn Tư Ngụy, túm lấy ai đó tra hỏi cho rõ ngọn ngành. Nhưng anh ta biết hỏi ai đây? “Cậu ta điên rồi sao?” Trước sự im lặng của Cao Nham, Đoạn Tư Ngụy dường như cuối cùng cũng dần lấy lại lý trí. “Cậu ta không biết làm vậy sẽ gây ra hậu quả gì sao? Bây giờ đang ở đâu?”
Cao Nham lại im lặng một lát, rồi mới trả lời: “Trong phòng cô Tang.”
“Vậy cậu còn đứng đây làm gì?” Đoạn Tư Ngụy tức giận, “Gõ cửa! Đạp cửa vào! Kéo cậu ta ra! Chẳng lẽ cứ để mặc anh ta như vậy?”
“Không ai ngăn được.” Cao Nham chậm rãi nói, “Đoạn tiên sinh, anh biết rõ tính anh ấy mà. Chuyện anh ấy quyết, không ai thay đổi được. Huống hồ, giờ có làm gì cũng đã muộn.”
Nghe vậy, Đoạn Tư Ngụy buột miệng chửi một câu rồi lập tức dập máy.
Cao Nham gần như có thể tưởng tượng ra cảnh Đoạn Tư Ngụy điên cuồng gọi cho Yến Thời Dư sau đó — nhưng cũng chẳng để làm gì.
Mọi chuyện… đã đi đến nước này rồi.
Không còn đường lui nữa.
Quả nhiên, sau khi dập máy, Đoạn Tư Ngụy bắt đầu gọi cho Yến Thời Dư. Gọi vài lần không được, anh ta liền chuyển sang gọi cho Tang Hứa.
Lúc điện thoại đổ chuông, Tang Hứa vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ theo phản xạ đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5229959/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.