Một câu “Chưa đủ” của Yến Thời Dư khiến Tang Hứa bị giữ lại đến ba tiếng đồng hồ.
Điện thoại của Mạnh Thiên Hựu gọi đến lúc khoảng sáu giờ, Tang Hứa lúc đó còn đang vùi sâu trong đống chăn ga, khó khăn lắm mới với được điện thoại, nhưng ngay giây sau đã bị người đàn ông phía sau giữ chặt cổ tay.
Chiếc giường dưới thân vẫn không ngừng dao động theo một tiết tấu đều đặn, Tang Hứa cắn chặt răng, quay đầu nhìn về phía người đàn ông phía sau.
Cô muốn nói gì đó, nhưng giọng nói lại một lần nữa bị nuốt chửng hoàn toàn.
Chiếc điện thoại rơi xuống giường đổ chuông rồi ngắt, ngắt rồi lại reo, cuối cùng trở thành nhạc nền.
Nửa tiếng sau, Tang Hứa mới cuối cùng cũng lấy lại được điện thoại, thấy trên màn hình có đến bốn, năm cuộc gọi nhỡ, cô không nhịn được liếc người đàn ông vừa mới ngồi dậy một cái.
Yến Thời Dư như có cảm giác, nhìn sang, Tang Hứa lập tức thu ánh mắt về, hít sâu mấy hơi để điều chỉnh lại hơi thở, sau đó mới gọi lại.
Mạnh Thiên Hựu bắt máy rất nhanh:
“Chị cuối cùng cũng rảnh gọi lại cho em rồi à?”
“Xin lỗi nha.” Tang Hứa đúng là có chút áy náy, cô xoa xoa trán, giọng khẽ khàng, “Có chút việc bận, điện thoại lại để im lặng nên không để ý.”
Mạnh Thiên Hựu hừ hừ mấy tiếng:
“Vậy bữa ăn này còn có thể ăn được không đây?”
“Chị đã đặt chỗ rồi.” Tang Hứa nói, “Nếu em vẫn muốn ăn thì dĩ nhiên là được.”
Mạnh Thiên Hựu lại hỏi:
“Chị vẫn ở Thu Thủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5229952/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.