Ông dẫn bà ngồi xuống ghế sofa, rồi định đứng dậy rời đi thì Tang Lam bỗng đưa tay níu lấy tay áo ông.
Bà ngẩng đầu nhìn ông, đôi mắt đẫm lệ khiến người ta không khỏi xót xa: “Về sau em nghe theo anh hết, anh tha cho Yểu Yểu được không?”
Mạnh Liên Thành cụp mắt nhìn cô, lại một lần nữa đưa tay lau nước mắt cho bà, khẽ thở dài rồi mới lên tiếng: “Con bé là con gái em, sao anh có thể làm hại nó? Sao em lại nghĩ anh như vậy?”
Dường như Tang Lam hoàn toàn không nghe lọt tai lời ông nói, vẫn tiếp tục cầu xin không ngừng: “Anh tha cho con bé được không? Nó vô tội, không nên bị cuốn vào những chuyện này… Anh tha cho nó đi, được không?”
Mạnh Liên Thành hơi cúi người, nắm lấy tay bà: “Anh biết em lo cho con bé, anh cũng vậy. Anh rất thích con bé, cũng không muốn nó gặp chuyện. Nhưng em cứ lo lắng thế này cũng chẳng giải quyết được gì. Nhìn tay em xem, lạnh thế này… Anh đi xả nước, em đi tắm rửa thư giãn một chút, rồi chúng ta từ từ tính tiếp, được không?”
Nói rồi, ông vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, đứng dậy.
Chẳng bao lâu sau, ông từ trên lầu bước xuống, trong tay còn cầm thêm một tấm chăn lông.
Tang Lam ngồi thu mình trên sofa, ôm đầu đầy đau đớn.
Mạnh Liên Thành từ từ bước đến, nhẹ nhàng đắp chăn lên người bà, rồi dịu dàng kéo bà vào lòng.
“Không sao đâu, em yên tâm.” Mạnh Liên Thành vừa vỗ nhẹ lưng bà, vừa khẽ an ủi: “Tang Hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5229947/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.