Nghe xong lời Tang Hứa, Yến Thời Dư im lặng một lúc mới mở miệng hỏi:
“Em không muốn kéo anh vào chuyện này, vậy còn em thì sao?”
Tang Hứa ngẩng lên nhìn anh:
“Vốn dĩ đây là chuyện của em. Em có thể… em phải tự mình giải quyết.”
“Ừ.” Yến Thời Dư khẽ đáp một tiếng, rồi nhìn cô, nói:
“Nhưng anh thì không thể.”
Tang Hứa hơi sững người:
“Gì cơ?”
“Để em một mình đối mặt với nguy hiểm, với một người như vậy—anh không thể làm thế.” Yến Thời Dư lại một lần nữa đặt tay cô lên môi mình, khẽ nói.
Tang Hứa lại lặng người, nhất thời không biết nói gì.
“Yểu Yểu, em không phải chỉ có một mình.” Yến Thời Dư nhẹ nhàng nói, “Em còn có anh.”
Khoảnh khắc đó, nước mắt Tang Hứa lại một lần nữa dâng trào không thể kìm được.
Chỉ là lần này, ngay khi giọt lệ vừa chớm ướt khóe mắt, Yến Thời Dư đã đưa tay lên vuốt nhẹ nơi đuôi mắt cô, rồi khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên đó.
Tang Hứa khẽ nghẹn ngào, rồi cất lời:
“Anh không cần phải vì em mà làm đến mức này.”
“Là anh tự nguyện.”
Anh nói.
…
Khi trở lại Hoài thị thì trời đã về đêm.
Xe vừa vào đến bãi đỗ dưới tầng hầm của Vịnh Ngự Cảnh, điện thoại của Yến Thời Dư bất ngờ vang lên.
Tang Hứa mới sực nhớ—trong suốt hơn một ngày một đêm qua, điện thoại của anh chưa từng vang lên.
Nói cách khác, hơn 20 tiếng đồng hồ ấy, họ hoàn toàn dành trọn vẹn cho nhau.
Cô nhất thời cảm thấy xúc động không thể kiềm nén,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5220900/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.