Lời này của Tang Hứa thốt ra, lạnh nhạt đến cực điểm.
Thậm chí nói xong cô liền rút tay về, cúi đầu, lặng lẽ ăn bữa sáng trước mặt, không nhìn anh thêm lấy một cái.
Yến Thời Dư lặng lẽ nhìn cô một lúc, cuối cùng cũng thu tay lại, ngoan ngoãn cúi đầu ăn sáng.
Trong suốt bữa ăn, Tang Hứa không nói với anh một lời nào nữa.
Ăn xong, cô tự mình thu dọn đồ đạc, vẫn phớt lờ anh như cũ.
Yến Thời Dư ngồi bên cạnh, xử lý xong mấy email, sau đó đặt điện thoại xuống, vừa nhìn bóng Tang Hứa bận rộn đi qua đi lại, vừa liếc đồng hồ trên cổ tay.
Đúng nửa tiếng, Tang Hứa như đã canh thời gian, bưng một ly nước ấm đặt trước mặt anh.
protected text
Sau đó mới cầm ly lên, ngoan ngoãn uống thuốc trong túi thuốc.
Uống xong thuốc, anh chuẩn bị rời đi. Tang Hứa lại lần nữa từ trong phòng bước ra, mang khăn quàng cổ đến tận cửa.
Yến Thời Dư đang cúi đầu thay giày, nghe thấy động liền ngẩng lên nhìn cô, nhưng ánh mắt Tang Hứa lại dừng ở bên chân anh.
Thấy vậy, Yến Thời Dư cũng thuận theo ánh nhìn của cô cúi đầu, nhìn vào đôi dép mà anh vừa thay ra.
Không sai, vẫn là đôi dép lúc đầu.
Đôi dép vài chục tệ, từng được mang đi giặt khô.
Thực ra tối qua Tang Hứa đã phát hiện anh mang đôi này rồi, giờ lại thấy lần nữa, trong lòng không khỏi dậy sóng.
Nhưng Yến Thời Dư hiển nhiên đã hiểu lầm ý cô.
Anh cúi người, đặt đôi dép vừa thay ra trở lại vị trí hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216829/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.