Khi màn đêm buông xuống, trong căn phòng khách sạn tối mờ, Giang Mục Trầm ngồi một mình trên ghế sofa trong khu vực tiếp khách, trước mặt là những chai rượu và ly rượu lộn xộn.
Không khí tràn ngập mùi rượu nồng nặc, có lẽ là vì có chai nào đó bị đổ, nhưng rượu đổ từ chai nào, đổ ở đâu – Giang Mục Trầm không biết, cũng chẳng quan tâm.
Lúc này, trong đầu anh cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng nhìn thấy vào buổi chiều hôm nay, bên lề đường.
Yến Thời Dư quàng khăn cho Tang Hứa, sau đó là nụ hôn giữa họ.
Yến Thời Dư.
Người được ca tụng ở Hoài thị là tao nhã ôn hoà, chín chắn điềm đạm, vậy mà lại có thể làm ra chuyện như vậy.
Thế nhưng với Giang Mục Trầm, việc đó không có gì đáng kinh ngạc – bởi vì là Yến Thời Dư.
Trước cả khi tận mắt chứng kiến cảnh đó, thậm chí là trước khi Yến Phượng Kỳ báo tin, trong lòng anh đã mơ hồ đoán được.
Quả thật, trong chuyện này, Yến Thời Dư và Tang Hứa xử lý rất kín kẽ, không để lộ bất kỳ dấu vết nào ra ngoài.
Nhưng một khi liên kết những hành động Yến Thời Dư đã làm với Giang thị, thì có những điều, dù tưởng chừng không thể, lại chính là sự thật.
Còn Tang Hứa…
Là vì căm hận anh sao? Vì hận anh nên mới muốn tìm một đồng minh chung kẻ thù, nên mới tìm đến Yến Thời Dư?
Hay là Yến Thời Dư lợi dụng sự thù hận của cô với anh, cố tình tiếp cận?
Nhưng mà… cô dám sao?
Cô thật sự dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216818/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.