Giang Mục Trầm đương nhiên không thể nào hài lòng với kết quả này.
Thế nhưng vì Tang Hứa chưa từng gặp mặt anh ta nên cũng không phải trực tiếp đối diện với phản ứng của anh ta.
Cho đến tận đêm khuya ngày thứ tư.
Tang Hứa ở trong căn phòng mình đã ở mấy hôm nay, đang cúi đầu nhìn tin nhắn mà Tống Lạc Bạch vừa gửi qua điện thoại.
“Hôm nay chị không định về đúng không? Chị chuyển tiền sinh hoạt phí tuần sau cho em nhé.”
Chỉ là hai câu đơn giản, nhưng đây đã là tình huống hiếm hoi cậu ấy chủ động nhắn tin.
Tang Hứa ngẩn người nhìn dòng tin nhắn ấy một lúc.
Cô ở đây suốt bốn ngày, điều này chính cô cũng không ngờ tới.
Thực ra, Giang Mục Trầm cũng chưa đến mức có thể một tay che trời, nếu muốn rời đi, cô hoàn toàn có thể nghĩ ra cách.
Nhưng cô lại buông xuôi, giống như đã từ bỏ việc vùng vẫy, để mặc bản thân bị “nhốt” lại nơi này suốt bốn ngày trời.
Là đang chờ đợi điều gì đó, mong đợi điều gì đó sao? Ngay cả Tang Hứa cũng không rõ, chỉ biết mấy ngày yên tĩnh này đã khiến cô dần dần bình tâm trở lại.
Quả nhiên, những kỳ vọng không nên có, dù chỉ là một phần vạn, cũng không nên tồn tại.
Khi cô đang suy nghĩ làm sao để thoát thân, đột nhiên bên ngoài cửa phòng vang lên một tiếng “rầm” lớn.
Giống như có ai đó đấm mạnh một cú vào cánh cửa, sau đó là tiếng thử vặn tay nắm.
Cô đã khóa trái cửa, người bên ngoài thử vặn vài lần,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216810/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.