Khi Giang Mục Trầm đến căn hộ của Khương Vãn Ninh, cửa nhà vẫn đóng chặt. Trang Nhu đang đứng bên ngoài, bước qua bước lại với vẻ đầy lo lắng.
Nghe tiếng thang máy, cô ngẩng đầu nhìn thấy Giang Mục Trầm, lập tức bước nhanh tới, lo lắng nói:
“Sao anh đến muộn vậy? Vãn Ninh nhắn tin bảo sẽ rời đi, em vội vàng đến đây nhưng cô ấy lại không chịu gặp em… Em lo muốn chết!”
Giang Mục Trầm chỉ liếc nhìn cô một cái, rồi bước tới gõ cửa.
Rất nhanh, cửa được mở ra, Khương Vãn Ninh ngồi trên xe lăn xuất hiện trước mắt họ.
Trang Nhu lập tức nhào tới, nắm lấy tay cô, gấp gáp nói:
“Vãn Ninh, cậu có biết cậu nhắn tin cho mình khiến mình lo đến mức nào không? Tự dưng lại nói muốn rời đi… Cậu không cần mình làm bạn nữa sao?”
Khương Vãn Ninh dịu dàng nhìn cô, chậm rãi rút tay mình lại.
“Những gì cậu làm cho mình đã quá đủ rồi, đừng làm gì thêm nữa.” Cô nói, “Cũng chính vì chúng ta là bạn bao năm nay, mình mới nhắn cho cậu tin đó, xem như một lời tạm biệt.”
Trang Nhu sững sờ, “Cậu nói gì vậy? Tạm biệt là sao? Chúng ta chẳng phải vẫn là bạn sao?”
“Sau khi rời khỏi đây, mình sẽ không quay lại nữa.” Khương Vãn Ninh nói, “Nên cậu hãy chăm sóc bản thân cho tốt, đừng vì mình mà phải bận lòng thêm nữa.”
Vừa nói, cô vừa khẽ liếc về phía Giang Mục Trầm đang đứng sau lưng Trang Nhu.
Trang Nhu bỗng nhận ra điều gì đó, đưa tay ra nắm chặt tay cô lần nữa:
“Có phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216808/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.