Nghe Tang Hứa nói vậy, Ninh Huệ thoáng ngẩn ra, có lẽ là vì không dám tin ——
Rõ ràng đã ngồi tù là hình phạt rồi, sao vẫn còn phải đối mặt với sự trả thù của Giang Mục Trầm? Thấy dáng vẻ ấy của hắn, Tang Hứa không có ý định nói thêm gì, xoay người chuẩn bị rời đi.
Ninh Huệ đầu óc vẫn mơ hồ, thấy Tang Hứa định đi thì trong lòng nóng lên, chẳng nghĩ ngợi gì, lao lên định giữ cô lại.
Nhưng còn chưa kịp chạm vào Tang Hứa, người đàn ông ban nãy đứng bên bậc thềm lại vừa nghe điện thoại vừa lùi về phía sau mấy bước, đúng lúc va mạnh vào Ninh Huệ, một lần nữa chắn giữa hắn và Tang Hứa.
Liên tiếp hai lần như vậy, Ninh Huệ tức giận đến đỏ mặt tía tai: “Mẹ kiếp, mày mù à?”
“Xin lỗi, tôi thật sự không nhìn thấy.” Người đàn ông lập tức xin lỗi.
Ninh Huệ liếc thấy bóng lưng Tang Hứa khuất dần, vội vã định đuổi theo, chỉ trừng mắt với người kia rồi định rời đi. Nhưng bất ngờ, người đàn ông lại giữ chặt hắn lại.
“Anh không sao chứ? Nếu lỡ bị thương, vẫn nên đi viện kiểm tra một chút, vậy thì mọi người đều yên tâm.”
“Tao không bị gì cả, không cần mày lo!”
Ninh Huệ vừa nói vừa định giằng ra. Nhưng ngay sau đó, hắn mới phát hiện tay người kia vẫn giữ chặt cánh tay mình.
Dù Ninh Huệ gầy, nhưng dẫu sao cũng là đàn ông, không đến mức yếu ớt.
Thế nhưng người kia chỉ dùng một tay đã hoàn toàn khống chế được hắn, không cho cơ hội đến gần Tang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216806/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.