Kỷ Thời Thanh chưa từng thấy Yến Thời Dư như thế này bao giờ.
Cậu có chút sững người, đầu óc dường như ngừng hoạt động, chỉ biết lặp lại trong vô thức: “Cậu, cháu không cố ý…”
Nhưng Yến Thời Dư vẫn chỉ lạnh lùng nhìn cậu, giọng nói mang theo luồng khí lạnh băng giá: “Không cố ý?”
Anh nhấn mạnh lại ba chữ ấy, rồi bàn tay siết cổ Kỷ Thời Thanh càng thêm mạnh, khiến cậu ta gần như không thở nổi.
protected text
Dưới từng lời nói dồn dập của Yến Thời Dư, Kỷ Thời Thanh bắt đầu giãy giụa không kiểm soát.
Dù còn ít tuổi, nhưng Kỷ Thời Thanh đã cao tới 1m78, với chiều cao đó, nếu đánh nhau thì sức lực cũng không nhỏ.
Nhưng giờ phút này, dưới một tay của Yến Thời Dư, cậu ta lại hoàn toàn không thể phản kháng.
Có lẽ không chỉ vì sức mạnh của bàn tay đó.
Mà còn vì khí tức âm trầm lạnh lẽo bao trùm quanh người Yến Thời Dư, thật sự khiến người ta khiếp đảm.
Kỷ Thời Thanh khó khăn nhìn thẳng vào mắt Yến Thời Dư vài giây, đôi mắt dần xuất hiện tia máu đỏ, rồi đột ngột buông xuôi, mặc kệ tất cả.
Cao Nham chính là lúc này xông vào.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, lòng Cao Nham lập tức báo động, vội nhào tới, bất chấp tất cả, chỉ biết ra sức kéo tay Yến Thời Dư.
“Yến tiên sinh, anh bình tĩnh lại đã!”
“Yến tiên sinh, đó là Kỷ Thời Thanh mà!”
Thấy Kỷ Thời Thanh sắp ngất xỉu, Yến Thời Dư vẫn không hề lay chuyển, Cao Nham lập tức bất chấp, mở miệng nói: “Yến tiên sinh, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216804/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.