Vừa nói xong câu đó, ánh mắt của Yến Thời Dư lập tức dừng lại trên người cô.
Tang Hứa không nhìn lại anh.
Vẻ mặt cô rất điềm tĩnh, không giống đang kể lại một ký ức đau thương, mà giống như đang nói về chuyện của người khác.
Cao Nham thoáng sững người, hồi thần lại vội vàng nói:
“Cô Tang đừng hiểu lầm, tôi lo lắng không phải vì nghi ngờ động cơ giúp đỡ của cô, mà là vì… tôi sợ cô gặp nguy hiểm.”
Tang Hứa mỉm cười với anh:
“Tôi biết anh không phải người như vậy, nhưng thái độ nên thể hiện thì tôi vẫn nên nói rõ.”
Cao Nham có phần ngại ngùng, do dự một chút rồi cẩn trọng hỏi:
“Cô nói từng bị bắt cóc, là chỉ vụ của vợ chồng Tần Kiện hồi đó sao?”
“Không phải.” – Tang Hứa đáp một cách thản nhiên – “Là chuyện từ rất lâu trước rồi.”
Nghe vậy, Cao Nham cũng không tiện hỏi thêm.
Anh ta lại liếc nhìn Yến Thời Dư một cái, không nói thêm gì nữa rồi rời đi.
Anh ta vừa đi khỏi, trong nhà lại rơi vào không khí tĩnh lặng đến gần như đông cứng.
Không lâu sau, đồ ăn Tống Lạc Bạch đặt đã đến, cậu ta lấy đồ rồi quay về phòng, lại đóng cửa như cũ.
Trên bàn ăn, ba phần bữa tối được chuẩn bị kỹ lưỡng vẫn chưa ai đụng đến.
Tang Hứa phần lớn thời gian đều ở trong phòng, còn Yến Thời Dư từ đầu đến cuối ngồi một chỗ trên sofa, cô ra vào mấy lần, anh cũng không hề dịch chuyển.
Khi kim đồng hồ chỉ đến nửa đêm, Tang Hứa lần nữa từ phòng tắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216482/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.