Tang Hứa và Đoạn Tư Ngụy cùng lúc quay đầu nhìn về phía Yến Thời Dư vừa bước vào cửa.
Yến Thời Dư liếc qua tình hình trong nhà, ánh mắt dừng lại trên người Đoạn Tư Ngụy:
“Sao cậu lại lên đây?”
Đoạn Tư Ngụy ngang nhiên ngồi phịch xuống sofa, “Gọi điện không thấy trả lời, tôi đành phải đến tận nơi thôi. Sao hả? Chỗ Thu Thủy Đài này của cậu chỉ cho phụ nữ lên, đàn ông thì không à?”
Tang Hứa nghe ra sự châm chọc và ngữ điệu đầy thuốc súng trong câu nói ấy, khẽ liếc nhìn Yến Thời Dư, rồi xoay người bước vào phòng ngủ.
Đoạn Tư Ngụy nghe tiếng mở cửa rồi đóng lại, quay đầu nhìn thì thấy Yến Thời Dư đã đi đến quầy bar, lấy một chai rượu, rồi rót nửa ly.
Anh ta lập tức bước tới, giật lấy ly rượu ấy, ngửa đầu uống cạn.
Yến Thời Dư chỉ liếc qua anh ta một cái, sau đó lại lấy một cái ly khác, rót thêm một ly nữa.
Đoạn Tư Ngụy nhìn anh, vừa hỏi:
“Có phải lão gia nhà cậu bảo cậu đi Châu Âu không?”
Yến Thời Dư nhấp một ngụm rượu, thản nhiên đáp: “Phải.”
“Vì Giang Bắc Hằng đến tìm ông ấy?”
“Ừ.”
Đoạn Tư Ngụy bỗng cười khẩy một tiếng:
“Tôi đoán không sai mà. Nếu chuyện chỉ dừng lại ở mức xảy ra, có khi ông ấy còn có thể giả vờ không biết. Nhưng một khi nó bị đưa tới trước mặt ông ấy, thì chẳng khác nào làm ông ấy mất mặt. Trên đời này, không gì lớn hơn thể diện của Yến lão gia. Cho nên, cậu phải chịu phạt, đúng không?”
Nghe đến đây, Yến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216456/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.