Tang Hứa nhất thời không thể hiểu rõ được mọi chuyện, mà lúc này cũng không thể hỏi Yến Thời Dư, đành lặng lẽ thay lễ phục, dặm lại lớp trang điểm rồi xuống lầu.
Không ngờ thang máy vừa mở, cô vừa định bước vào thì khựng lại khi nhìn thấy người bên trong.
Trong thang máy, Yến Phượng Kỳ chậm rãi ngẩng đầu. Nhìn thấy Tang Hứa, khóe môi anh ta cong lên, lộ ra một nụ cười. Nhưng sau lớp kính lạnh lẽo kia, đôi mắt vẫn lạnh tanh, không hề có chút ý cười nào.
“Cô Tang, thật trùng hợp.”
Tang Hứa đứng yên ngoài cửa, không bước vào.
Trùng hợp—nhưng cũng chẳng phải trùng hợp.
Dù Yến Phượng Kỳ đã bị điều đến Tấn thị, không được phép tùy tiện xuất hiện ở Hoài thị, nhưng ngày đại thọ tám mươi của Yến lão gia thế này, anh ta xuất hiện cũng là lẽ đương nhiên.
Tang Hứa còn chưa kịp đáp, Yến Phượng Kỳ lại lên tiếng: “Không ngờ hôm nay lại gặp cô ở đây. Không biết cô Tang hôm nay đến dự tiệc sinh nhật ông tôi với thân phận gì? Tôi hỏi trước để tránh lát nữa đông người lại xảy ra hiểu lầm không đáng có.”
Giọng điệu anh ta vẫn giữ vẻ nhã nhặn, như thể thật sự có lòng tốt mà hỏi cô.
Nhưng giống như vẻ ngoài dễ gây nhầm lẫn ấy, mục đích thật sự của anh ta—lại chẳng hề che giấu.
Tang Hứa thực lòng không muốn đối diện với người này, nên chỉ trả lời ngắn gọn: “Đại thọ của Yến lão gia, tôi tất nhiên là đến với tư cách khách mời, ngoài ra còn có thể là gì nữa?”
Yến Phượng Kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216450/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.