Thấy xung quanh không có ai, Tang Hứa chống tay lên cửa kính xe, nhìn anh: “Sao anh lại tới đây?”
“Nếu không đến, chẳng phải sẽ bỏ lỡ vở kịch hay sao?”
Yến Thời Dư đáp lại bằng giọng điệu nhàn nhạt, nét mặt không có lấy một chút biểu cảm.
Thấy vậy, Tang Hứa vòng qua bên kia xe, mở cửa ngồi vào trong.
Trong xe, hai người nhất thời không ai mở lời trước.
Thật ra, từ sau khi Tần Vận qua đời, Tang Hứa đón Tống Ngữ Kiều về nhà thì việc Tống Lạc Bạch cũng theo về là điều nằm trong dự đoán.
Tuy biết rõ anh sẽ không vui, nhưng sự việc đã đến nước này, cũng chẳng còn cách nào khác.
“Chuyện này mà cũng gọi là kịch hay à?” Tang Hứa khẽ nói, “Sao so được với những việc anh phải đối mặt mỗi ngày chứ?”
Yến Thời Dư quay đầu nhìn cô.
Tang Hứa ngập ngừng một chút, rồi vươn tay nắm lấy tay anh, dịu dàng nói tiếp: “Bữa tiệc tối nay, mọi người đều bàn tán về chuyện anh hợp tác với Nghê Nhuệ Nguyên… Chuyện này, có gây ảnh hưởng gì đến anh không?”
Yến Thời Dư cúi mắt nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, im lặng vài giây mới chậm rãi nói: “Đã là việc do anh đích thân thúc đẩy, thì chắc chắn là có lợi nhiều hơn hại. Còn những thứ khác, không đáng để bận tâm.”
Nghe anh nói vậy, Tang Hứa lẽ ra nên yên tâm. Nhưng chỉ một câu “những thứ khác” kia thôi, lại như bao hàm rất nhiều điều khiến cô không thể thật sự an lòng.
Dù sao thì với chuyện này, cô cũng không giúp được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216448/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.