Yến Thời Dư lại không trả lời thẳng câu hỏi đó.
Anh vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, hỏi lại: “Cậu đang nói đến chuyện gì?”
Giang Mục Trầm khẽ cười lạnh một tiếng.
Ngay từ đầu, anh ta đã không trông đợi nhận được câu trả lời rõ ràng.
Bởi vì sự thật thì cả hai bên đều hiểu rõ trong lòng.
“Xem ra là tôi nhìn nhầm người rồi, không ngờ lại bị người của Yến gia đâm sau lưng.” Giang Mục Trầm nhìn anh, nói tiếp: “Tôi khá tò mò, chuyện anh làm, Yến lão gia có biết không?”
“Tháng sau là đại thọ tám mươi tuổi của ông, đến sớm một chút là có thể hỏi thẳng ông ấy rồi.”
Khoé môi Giang Mục Trầm cũng nhếch lên cười: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ đến.”
Yến Thời Dư khẽ gật đầu, không nán lại thêm, xoay người rời đi.
Giang Mục Trầm nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng rời đi của anh, ánh mắt lạnh lẽo tĩnh mịch.
…
Khi Yến Thời Dư quay về Thu Thuỷ Đài thì đã gần mười giờ.
Giờ này so với trước đây thì còn khá sớm.
Nhưng so với mấy ngày nay thì lại được xem là khá muộn rồi.
May thay, người đã ở đây mấy hôm trước, vẫn còn ở lại.
Tang Hứa đang ngồi trên sofa, chăm chú nhìn vào điện thoại. Đến khi nghe thấy tiếng động, phản ứng lại thì Yến Thời Dư đã đứng ngay phía sau cô từ lúc nào.
Tang Hứa theo phản xạ muốn cất điện thoại đi, nhưng Yến Thời Dư đã đưa tay lấy lấy trước.
“Này—”
Tang Hứa giơ tay muốn giật lại, nhưng Yến Thời Dư đã nhìn thấy rõ màn hình.
Là một đoạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216446/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.