Chỉ trong chớp mắt, rất nhiều suy nghĩ vụt qua trong đầu Tang Hứa, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy kinh ngạc.
Dù gương mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng tim cô lại một lần nữa đập loạn không kiểm soát.
Rõ ràng Yến Thời Dư chưa hề đưa ra câu trả lời, vậy mà cô cũng không tiếp tục truy hỏi.
Cứ coi như sự im lặng của anh vừa rồi chính là một sự thừa nhận, có lẽ như vậy lòng cô sẽ thấy yên ổn hơn một chút.
Im lặng một lúc, Tang Hứa mới mở miệng: “Anh làm vậy, Yến lão gia sẽ không giận sao?”
Khi cô nói câu đó, đầu óc vẫn còn lẩn quẩn với những suy nghĩ trước đó, chưa kịp suy xét, gần như buột miệng mà nói ra.
Thế nhưng ánh mắt của Yến Thời Dư lập tức trầm xuống.
Ngay sau đó, anh đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
“Em đúng là biết giữ lễ nghĩa, ngay cả cách xưng hô với bề trên cũng chuẩn chỉnh đến mức không chê vào đâu được.”
Anh nói với giọng bình thản, nhưng Tang Hứa lúc này mới chợt nhận ra—mình đã nói gì vừa nãy.
Là vì cô gọi một tiếng “Yến lão gia” khiến anh không vui? Dù đã ở bên anh khá lâu, tuy không thể nói là hiểu hết về anh, nhưng Tang Hứa vẫn biết anh không phải người hay để tâm những chuyện nhỏ nhặt.
Thế mà nếu anh thực sự bận lòng chỉ vì một cách gọi, thì điều đó lại khiến cô không khỏi bất an.
Một cảm giác bất an mà cô không thể phớt lờ.
protected text
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216441/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.