Trái tim Tang Hứa như muốn nhảy lên tận cổ họng.
Đáng tiếc môi đã bị anh nặng nề phong kín, cho dù trái tim ấy có nhảy ra ngoài, cũng chẳng có nơi nào để trốn, chỉ có thể quay cuồng trong cơ thể cô.
Tang Hứa cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
protected text
Lúc này, đẩy anh ra ngoài cũng không phải cách, mà kéo anh vào lại càng không nên.
Cô hoàn toàn không biết nên làm gì tiếp theo, vậy mà Yến Thời Dư lại ôm cô chặt đến mức không cho cô chút khoảng trống nào để thở, để suy nghĩ.
Đúng vào lúc ấy, bên phía thang máy hình như có tiếng động, Tang Hứa trong lòng khẽ hoảng, trong lúc không thể tiến cũng chẳng thể lùi, cô vội đưa tay kéo anh vào nhà, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Thế nhưng Yến Thời Dư dường như hoàn toàn không nhận ra điều gì, vẫn cúi đầu, chuyên chú, kiên định với nụ hôn sâu lúc này.
Tang Hứa gần như dồn hết sức lực mới có thể đẩy anh ra được một chút, đồng thời thở hổn hển, thì thầm: “Đợi chút, đợi chút đã…”
Yến Thời Dư cúi mắt nhìn cô một cái, giây sau lại cúi đầu áp sát thêm lần nữa.
Tang Hứa vội né tránh, vươn tay định mở cửa lần nữa: “Chúng ta xuống dưới nói chuyện, được không?”
“Không được.”
Yến Thời Dư chỉ đáp đúng hai chữ, sau đó khẽ cúi người, mở tủ giày trước mặt, bắt đầu tìm dép đi trong nhà.
Tang Hứa nào dám để anh thay giày, nhưng trong tình huống thế này, muốn đuổi anh ra khỏi cửa cũng là chuyện không thể.
Cô thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216439/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.