Tang Hứa thức trắng cả đêm.
Cô rất muốn gọi điện cho Cao Nham, nhưng lại sợ làm ảnh hưởng đến công việc bên đó.
Vì vậy, cô gửi cho anh một tin nhắn:
“Yến tiên sinh đã gặp chuyện gì vậy? Khi nào rảnh, anh có thể gọi lại cho tôi được không?”
Cô chờ mãi, cho đến gần sáng, vẫn không nhận được hồi âm.
Tang Hứa suy nghĩ một hồi, cuối cùng bấm gọi cho Đoạn Tư Ngụy.
Giờ này, người bình thường hẳn là đang ngủ say, thế nhưng đầu dây bên kia, giọng nói của Đoạn Tư Ngụy lại vô cùng tỉnh táo.
Khoảnh khắc đó, trái tim Tang Hứa vốn đã bất an, nay lại như chìm sâu hơn nữa.
“Anh biết có chuyện gì xảy ra với anh ấy rồi đúng không?” – Tang Hứa hỏi thẳng.
Đoạn Tư Ngụy im lặng vài giây, rồi mới thở dài nhẹ một tiếng: “Nếu tôi nói chỉ là chút rắc rối nhỏ, không có gì nghiêm trọng… cô có tin không?”
Tang Hứa hỏi ngược lại: “Tôi có thể tin không?”
“Cô tin hay không cũng vậy thôi. Dù sao hiện tại cô cũng không giúp được gì, chi bằng cứ sống bình thường, đừng để người ngoài nhìn ra cảm xúc gì bất thường.”
Đoạn Tư Ngụy chưa từng nói chuyện với cô bằng giọng điệu nghiêm túc như vậy.
Chỉ trong khoảnh khắc, hình ảnh một cậu ấm ăn chơi, nông nổi thường ngày như hoàn toàn tan biến khỏi con người anh ta.
Anh ta nói như vậy, Tang Hứa cũng chẳng ngạc nhiên.
Dù sao thì, từ đêm tiệc ở thương hội, Đoạn Tư Ngụy đã bắt đầu nhắc nhở cô rồi.
Tang Hứa đương nhiên biết phải giấu cảm xúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216429/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.