Yến Thời Dư thấy dáng vẻ mệt mỏi của cô, không khỏi hỏi: “Sớm vậy đã ngủ rồi à?”
“Không phải.” Tang Hứa nghiêng người mời anh vào nhà, “Chỉ là hơi buồn ngủ, nằm trên sofa nghỉ một lát thôi.”
Vừa nói, cô vừa dụi mắt, cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, rồi nhìn sang bàn tay bị thương của anh: “Tay anh sao rồi? Có đến bệnh viện không?”
“Không sâu lắm.” Yến Thời Dư vừa nói vừa cởi áo khoác, “Một hai ngày là khỏi, không cần đến bệnh viện.”
Tang Hứa vội vươn tay giữ lấy tay áo anh, cẩn thận kéo bàn tay bị thương ra khỏi ống tay áo, lông mày vô thức nhíu lại.
Yến Thời Dư nhìn cô chăm chú, hỏi tiếp: “Sao về sớm thế?”
Tang Hứa dừng một chút, rồi đáp: “Mọi người chỉ quan tâm đến chuyện thị phi, chẳng ai nghe em nói gì cả. Vô vị quá, nên em về trước.”
Yến Thời Dư nghe xong, lại hỏi: “Người hôm nay… là chủ nhân của tấm ảnh siêu âm đó sao?”
“Anh còn nhớ à?” Tang Hứa hơi bất ngờ.
Yến Thời Dư nhìn cô: “Thật ra ban đầu anh cũng không nhớ rõ. Dù sao lúc đó… anh cũng không nghĩ bức ảnh đó là thật.”
Tang Hứa từ từ ngẩng lên nhìn anh, một lúc sau khẽ hừ một tiếng: “Thì ra anh vẫn luôn nghĩ em đang lừa anh.”
Yến Thời Dư không đáp lại, mà đổi câu hỏi: “Thế em có từng lừa anh không?”
Ánh mắt Tang Hứa vẫn dừng trên mặt anh, im lặng một lúc, rồi hỏi ngược lại: “Còn anh thì sao? Anh có từng lừa em không?”
Yến Thời Dư nhìn cô, đáy mắt trầm xuống, nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216426/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.