Yến Thời Dư dường như không ngờ cô lại phản ứng như vậy.
Tang Hứa cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn dọc theo khóe môi anh, cằm anh, rồi tới yết hầu sâu trong cổ áo.
Khoảnh khắc ấy, cô như trở thành người chủ động hoàn toàn.
Người đàn ông đã nỗ lực kìm chế suốt cuộc mây mưa cuối cùng cũng bắt đầu có dấu hiệu mất kiểm soát.
Một vài thứ, vốn dĩ không thể chỉ nhẫn nhịn mà vượt qua được.
Đặc biệt là khi cô lại chủ động như thế.
Tang Hứa dễ dàng nhận ra sự thay đổi nơi anh.
Rõ ràng hơn hẳn so với trước đó.
Ngay khoảnh khắc cảm nhận được, cô không kìm được, nhẹ nhàng cắn vào cổ anh một cái.
Từ yết hầu anh phát ra một tiếng rên khe khẽ, trầm đục.
Sau đó, anh siết chặt eo cô.
Nhưng Tang Hứa vẫn không hề ngưng lại.
Chốc lát sau, cô nghe thấy anh khẽ hỏi:
“Có cần tắt đèn không?”
Tang Hứa hơi ngập ngừng, rồi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt họ giao nhau, trong đáy mắt anh là những đợt sóng ngầm cuộn trào đầy ẩn nhẫn.
Nhưng Tang Hứa chỉ lắc đầu.
“Sợ tối.”
Chỉ hai chữ đơn giản, rồi cô lại chui vào lòng anh.
Tang Hứa tưởng rằng, lần này mình sẽ hoàn toàn chiếm thế thượng phong.
Thế nhưng cô không ngờ rằng, dù đã đến mức này, người đàn ông vẫn giữ được sự kiềm chế lạ thường.
Anh ôm chặt cô trong lòng, biến mọi mãnh liệt ban đầu thành dịu dàng và chậm rãi.
Chưa từng có lần nào giữa họ lại như thế.
Bởi trước đây, mỗi lần bên nhau, anh luôn là người chiếm lĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216422/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.