Bãi đậu xe bệnh viện lúc đêm khuya, trống trải và yên tĩnh đến cực điểm, thậm chí khiến người ta có chút rờn rợn.
Thế nhưng, bầu không khí ấy lại chẳng hề ảnh hưởng đến Tang Hứa trong xe.
Dù sao thì, đôi khi sự im lặng cũng là một điều tốt.
Cô ngồi đối diện anh, nhưng thân mình tựa trong lòng Yến Thời Dư, gối đầu trên vai anh.
Bao quanh là mùi hương quen thuộc của người ấy, từng chút một xoa dịu trái tim Tang Hứa.
Bên trong xe, im lặng đến không một tiếng động.
Cô không nói gì, Yến Thời Dư cũng không mở lời.
Chỉ để mặc cô cứ yên lặng tựa vào mình như thế.
Cho đến khi hơi thở của cô dần trở nên đều đặn và chậm rãi.
Yến Thời Dư biết, cô đã thiếp đi.
Anh bất động, để cô an tâm ngủ yên, dù có là đến tận sáng cũng không sao.
Thế nhưng, chỉ sau vài phút, hơi thở của Tang Hứa bỗng trở nên gấp gáp.
Ngay sau đó, cơ thể cô đột ngột run lên, giật mình tỉnh giấc, bật người dậy khỏi vòng tay anh.
Khoảnh khắc đó, Tang Hứa hoàn toàn hoảng loạn, tay chân luống cuống.
Cho đến khi Yến Thời Dư đưa tay đặt lên sau đầu cô.
Ánh đèn yếu ớt từ bãi xe hắt vào trong xe không nhiều.
Trong tầm mắt, dù ngũ quan anh mơ hồ, nhưng đường nét vẫn rõ ràng.
Tang Hứa đưa tay ra, siết chặt lấy vạt áo anh, cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của người trước mặt, lúc này mới dần bình tâm trở lại.
“Em gặp ác mộng à?” Yến Thời Dư hỏi.
Một hồi lâu sau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216420/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.