Bên phía đối phương người đông thế mạnh, Tang Hứa không hề phản kháng vô ích.
Trái lại, cô còn mỉm cười nhắc nhở Tần Kiện và Miêu Cầm:
“Cậu mợ à, có những việc nếu cứ cố ép buộc, chỉ càng phản tác dụng thôi.”
Miêu Cầm tức đến nỗi gần như phát điên:
“Bịt miệng nó lại, mang đi!”
Tang Hứa nhanh chóng bị đưa lên một chiếc xe.
Vài gã đàn ông ngồi hai bên, vây chặt lấy cô ở giữa ghế xe, ánh mắt đầy cảnh giác theo dõi từng cử động của cô.
Thế nhưng Tang Hứa lại hoàn toàn bình tĩnh, suốt quãng đường đều lặng im không nói một lời.
Cứ như thể đây không phải một vụ bắt cóc.
Về việc xử lý cô thế nào, dường như giữa Tần Kiện và Miêu Cầm có sự bất đồng.
Bởi vì trên suốt chặng đường ra khỏi thành phố, tài xế liên tục nhận vài cuộc điện thoại, có vẻ là do Tần Kiện và Miêu Cầm thay phiên gọi đến.
Mỗi lần điện thoại kết thúc, hướng di chuyển của xe lại thay đổi.
Đến cuộc gọi thứ ba, xe mới trở lại hướng ban đầu.
Tang Hứa nghe ra được – cuối cùng thì Tần Kiện đã quyết định.
Cô bị đưa đến một tòa nhà cũ kỹ hoang phế ở ngoại ô, nhốt vào một căn phòng tối đen như mực.
“Ông Tần nói rồi, khi nào cô đổi ý thì cứ nói, chúng tôi sẽ thả cô ra.”
Tang Hứa mượn ánh sáng từ đèn pin của gã đàn ông kia, đi thẳng đến góc phòng trong cùng, ngồi dựa vào tường rồi mới chậm rãi đáp lại:
“Vậy thì phiền anh nhắn ông Tần chờ kiên nhẫn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216414/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.