Tang Hứa hoàn toàn không biết rốt cuộc anh đã trải qua chuyện gì.
Cô cũng đại khái hiểu rằng, cho dù có hỏi, anh cũng sẽ không trả lời.
Vì vậy, cô dứt khoát không hỏi nữa.
Dù có chuyện gì xảy ra, chỉ cần sau đêm qua anh có thể khá hơn một chút, thì tất cả cũng không phải là vô nghĩa.
Nghe thấy câu hỏi ấy, ánh mắt Yến Thời Dư rõ ràng hơi khựng lại.
Sau đó, anh đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.
Không còn giống như đêm qua nữa.
Anh đã đáp lại cô.
Tang Hứa càng siết chặt vòng tay hơn.
Anh dường như lại trở về là người mà cô quen biết.
Vậy nên… có lẽ anh thực sự đã ổn hơn rồi, đúng không? …
Cuối cùng, Tang Hứa mượn tạm một chiếc sơ mi của Yến Thời Dư, lại lấy một chiếc cà vạt buộc quanh eo tạm làm váy ngắn, miễn cưỡng ra khỏi nhà.
Cô về lại Vịnh Ngự Cảnh thay quần áo, rồi mới đi gặp Tần Vận và Tống Ngữ Kiều.
Nơi hẹn là nhà hàng Trung Hoa hoạt động cả ngày trong khách sạn thuộc sở hữu của Yến thị.
Tang Hứa đến nhà hàng, chờ thêm hai mươi phút, cuối cùng cũng thấy Tần Vận và Tống Ngữ Kiều chậm rãi bước vào.
Tống Ngữ Kiều đi sau Tần Vận, bộ dạng vô cùng miễn cưỡng. Vừa thấy Tang Hứa liền trừng mắt đầy cảnh giác.
Tang Hứa chỉ bình tĩnh nhìn lại cô bé.
Đợi đến khi hai mẹ con ngồi xuống, Tang Hứa liền vào thẳng vấn đề:
“Có một chuyện liên quan đến Ngữ Kiều, con cần phải nói rõ với dì.”
Tống Ngữ Kiều lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216410/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.