Nghe thấy câu “được voi đòi tiên”, Tang Hứa suýt nữa bật cười thành tiếng.
Cô nhìn Giang Mục Trầm, nói:
“Nếu ngay cả khi anh còn dung túng tôi mà tôi đã rơi vào kết cục thế này… vậy tôi thật sự rất muốn biết, nếu anh không dung túng nữa, kết cục của tôi sẽ ra sao?”
Câu nói ấy vừa dứt, sắc mặt Giang Mục Trầm lập tức tối sầm lại.
Bầu không khí giữa hai người ngay lập tức trở nên căng thẳng, như gươm tuốt khỏi vỏ.
Lợi Tín Dương thấy vậy, lập tức đứng dậy, gọi mấy người còn lại trong phòng:
“Nào nào, chúng ta đổi phòng tiếp tục chơi đi.”
Anh ta đứng dậy bước ra ngoài, dù những người khác có muốn ở lại xem kịch hay không, cũng buộc phải theo sau.
Chẳng mấy chốc, căn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người: Tang Hứa và Giang Mục Trầm.
Tang Hứa lấy điện thoại ra, mở bài đăng liên quan đến Tống Ngữ Kiều,
“Nếu đoán không nhầm, chắc đây là ‘tác phẩm’ của Giang tiên sinh nhỉ?”
Ánh mắt Giang Mục Trầm rơi xuống điện thoại cô, sau khi nhìn rõ nội dung trên màn hình, vẻ mặt âm trầm khi nãy bỗng chuyển thành khinh thường.
Anh ngồi lại xuống ghế sô pha, nhìn Tang Hứa:
“Mới vậy mà đã không chịu nổi? Đã làm ra chuyện như vậy thì đừng sợ bị phơi bày.”
Tang Hứa nhanh chóng cất điện thoại đi, nói:
“Cũng không đến mức là không chịu nổi, chỉ là muốn nói với anh một câu, sau này có chuyện gì thì cứ nhằm vào tôi. Được không? Lôi một cô bé vị thành niên vào cuộc, nói ra cũng chẳng hay ho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216406/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.