Trên người Yến Thời Dư xưa nay luôn khó nhìn ra cảm xúc biến đổi.
Dù có lúc anh tỏ ra lạnh nhạt, người ta cũng chỉ cảm thấy đó là do khoảng cách thân phận mang lại, chứ không phải là do cảm xúc cá nhân của anh.
Thế nhưng Tang Hứa lại nghe ra được một tia không vui trong lời nói vừa rồi của anh.
Cô nhất thời không đoán được cảm xúc ấy bắt nguồn từ đâu.
“Trước đây, ông ấy cũng không hay lắm lời như vậy, chắc là sau khi bệnh, người bên cạnh ít đi, thêm vào thay đổi về tâm lý nên mới như thế.” Tang Hứa tựa vào bệ rửa tay, “Còn về cổ phần của Giang thị, người trong Giang gia ai chẳng đang nhăm nhe, làm sao đến lượt em chứ.”
Yến Thời Dư vừa dọn dẹp đồ dùng cá nhân, vừa nói: “Vậy nếu ông ấy thật sự nhất định muốn giao cho em thì sao?”
Tang Hứa nghiêng đầu nhìn anh, ngẫm nghĩ một chút rồi bất chợt cười: “Vậy thì em thật sự phải cân nhắc rồi. Cổ phần của Giang thị, dù chỉ là 1%, cũng không phải con số nhỏ. Nếu thật sự nhận được, thì đúng là phát tài to rồi!”
“Em muốn phát tài lắm à?” Yến Thời Dư hỏi.
Tang Hứa hỏi ngược lại: “Ai mà không muốn?”
“Vậy vừa rồi lại từ chối?”
“Từ chối lúc này thì sao chứ?” Tang Hứa đáp, “Đâu phải không còn cơ hội đổi ý!”
Yến Thời Dư đã thu dọn xong mọi thứ, tạm thời không nói thêm gì.
Ngay lúc đó, Tang Hứa bất ngờ chen vào trước mặt anh, đưa tay ôm lấy cổ anh, nhìn thẳng anh mà nói: “Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216399/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.