Tang Hứa vốn đã mang theo sự bất an trong lòng, lại bất ngờ bị anh hôn như vậy, cả người lập tức cứng đờ.
Huống hồ, nụ hôn của Yến Thời Dư lần này, hoàn toàn không chỉ là một cái chạm nhẹ mang tính thăm dò.
Anh kéo cô vào lòng, gần như chẳng hề kiêng dè, định hôn sâu hơn.
Dù lúc này trong nhà kính chỉ có hai người họ, nhưng dù sao đây cũng là nhà họ Giang, không phải một nơi riêng tư tuyệt đối.
Lỡ như bị ai bắt gặp thì…
Tang Hứa gần như không dám nghĩ tiếp.
Vì thế, cô không dám giãy giụa quá mạnh gây ra động tĩnh, nhưng cũng không thể để anh mặc sức làm theo ý mình.
Sau vài lần chạm và né tránh đầy lưỡng lự, cuối cùng Yến Thời Dư cũng rời môi cô, chỉ cúi đầu nhìn cô.
Ánh mắt sâu thẳm, như giấu cả bóng đêm.
Tang Hứa hơi thở dồn dập, ngẩng đầu đón lấy ánh nhìn ấy, trong mắt ánh lên một tia oán trách nhẹ nhàng: “Sao anh lại đến đây?”
“Thế nào, anh không nên đến sao?” – Yến Thời Dư hỏi ngược lại.
Tang Hứa nhất thời cứng họng.
Anh là người có địa vị cao trong Yến thị, bận rộn suốt ngày, không đến thì cũng hợp lý.
Nhưng nếu đã đến, thì cũng chẳng có gì để trách cứ.
Bề ngoài nhìn vào, là do cô hỏi sai. Nhưng cả hai đều hiểu rõ, cô đang nói đến chuyện khác.
Tang Hứa cũng không khách khí: “Không nên.”
Yến Thời Dư nhìn cô: “Đây là cách em tiếp đón khách à?”
Tang Hứa không nói thêm gì, chỉ đáp: “Ông Giang bảo em đến gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216384/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.