Tang Hứa mím môi, khẽ chạm vào chóp mũi mình.
Ngay giây sau đó, cô trắng trợn buông lời nói dối.
“Không phải bám bụi… mà là mốc rồi.”
Hai chữ “mốc meo” – với tiết xuân ở Hoài thị – đúng là chuyện hoang đường như cổ tích.
Yến Thời Dư nhẹ giọng đáp: “Vậy sao? Thế thì anh cũng muốn nhìn thử xem.”
Tang Hứa vội né người khỏi anh: “Vốn dĩ chỉ là đôi dép mười mấy tệ mua đại, mốc cũng bình thường thôi. Với lại thời tiết bắt đầu ấm rồi, cũng chẳng hợp đi nữa… Em đem vứt luôn đây.”
Vừa nói, cô vừa nhanh chóng lách người khỏi anh, đi thẳng vào thang máy.
Yến Thời Dư vẫn đứng yên ở cửa. Phải một phút sau anh mới bước đến thang máy, nhấn nút mở ra, nhìn vào bên trong nơi Tang Hứa vẫn đứng bất động.
Cửa thang máy vừa mở ra, dường như cô mới giật mình hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang đứng ngoài, ngẩn người vài giây rồi mới nhận ra mình chưa hề nhấn nút tầng.
Nhưng cô cũng không nhúc nhích.
Hai người, một trong thang máy, một ngoài cửa, cứ thế im lặng nhìn nhau.
Một lúc sau, Tang Hứa nhìn anh, cuối cùng cũng khẽ nói: “Dép không có mốc… Chỉ là em nghĩ anh sẽ không lên nữa, nên mới định vứt đi.”
Yến Thời Dư ánh mắt trầm lặng, chỉ lặng lẽ nhìn cô: “Giờ anh lên rồi, thì sao đây?”
Tang Hứa mím môi, bước ra khỏi thang máy, rồi thình lình ném túi rác vào lòng anh.
Cuối cùng, túi rác ấy lại được mang về, cùng với đôi giày da của Yến Thời Dư, yên lặng đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216381/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.