Tối hôm đó, mãi đến khuya, Tang Hứa mới được Lục Tinh Ngôn đưa về Vịnh Ngự Cảnh.
Cô ngồi lặng lẽ ở ghế phụ, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, suốt dọc đường không nói một lời.
Sắc mặt cô rất bình thản, còn sắc mặt của Lục Tinh Ngôn thì vô cùng khó coi.
Từ khi Tống Vũ Đình đột ngột qua đời, cả ngày hôm đó rơi vào một vòng hỗn loạn.
Mà khoảnh khắc hỗn loạn nhất chính là khi người nhà bên ngoại của Tần Vận kéo đến—
Lục Tinh Ngôn không nỡ nhớ lại những lời lẽ công kích nhắm vào Tang Hứa. Anh tức giận, phẫn nộ, thậm chí chỉ muốn lao lên đạp ngã một người.
Nhưng Tang Hứa đã kéo anh lại, từ đầu đến cuối, cô luôn giữ chặt anh.
Xe chạy vào tầng hầm, Lục Tinh Ngôn vừa đỗ xe vào chỗ thì lập tức nhìn thấy một chiếc xe vốn không thuộc khu này đậu đối diện.
Tang Hứa cũng nhìn thấy ngay khi ngẩng đầu.
Lục Tinh Ngôn quay sang nhìn cô: “Nếu em không muốn gặp anh ta, anh đi đuổi anh ta.”
“Không sao.” Tang Hứa đáp, “Anh ấy bận như vậy mà vẫn tới tìm em, sao em có thể không gặp.”
Nói xong, cô mở cửa xe bước xuống, đi thẳng về phía chiếc xe đối diện.
Tài xế bước xuống mở cửa sau cho cô, Tang Hứa ngồi vào trong.
Yến Thời Dư lặng lẽ nhìn cô.
Cô trông vẫn bình tĩnh, nơi đuôi mắt có chút đỏ hoe, nhưng rất nhạt. Khi nhìn anh, thậm chí còn gượng cười: “Anh đến rồi à.”
Yến Thời Dư đưa tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào đuôi mắt cô.
“Mấy ngày tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216378/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.