Tang Hứa nhìn thấy cô gái xinh đẹp ấy quay đầu lại nhìn Yến Thời Dư, mỉm cười nói với anh:
“Tháng Năm tới, dàn nhạc bọn em sẽ bắt đầu chuyến lưu diễn quốc tế, Hoài thị chắc là trạm đầu tiên, đến lúc đó mong anh nể mặt đến nghe một chút nhé.”
“Nhất định rồi,” Yến Thời Dư đáp.
“Hy vọng anh sẽ thích phần biểu diễn của em.”
“Chắc chắn sẽ rất tuyệt vời,” anh nói.
Chỉ vài câu xã giao đơn giản, kín kẽ không chê vào đâu được, cũng đủ khiến cô gái ấy vui vẻ rạng rỡ.
Thang máy dừng ở tầng một, cô gái bước ra trước, Yến Thời Dư bước chậm hơn một chút, cũng theo ra ngoài.
Cửa thang máy lại khép lại, Tang Hứa tiếp tục đi xuống tầng hầm đỗ xe. Không ngờ vừa ra khỏi sảnh thang máy, lại chạm mặt người quen — Cao Nham.
Cao Nham đang dùng khăn giấy bọc viên kẹo cao su rồi ném vào thùng rác, ngẩng đầu thấy Tang Hứa, cũng có vẻ ngạc nhiên:
“Cô Tang, sao cô lại ở đây?”
“Trùng hợp thật.” Tang Hứa mỉm cười, “Anh cũng ở đây à.”
Cao Nham cười có phần ngượng ngùng, “Phải.”
Nụ cười ấy đã tiết lộ rất nhiều điều. Tang Hứa cũng không vòng vo nữa:
“Lúc nãy ở trên lầu tôi thấy Yến tiên sinh, cô gái đi xem mắt với anh ấy trông rất xinh đẹp.”
Nụ cười trên mặt Cao Nham thoáng khựng lại, ậm ừ một tiếng, dường như cảm thấy không thể giấu được nữa, đành nói:
“Là do Yến lão gia sắp xếp…”
“Tiểu thư nhà ai thế?” Tang Hứa tò mò hỏi.
“Gia tộc họ Tề ở Giang Thành,” Cao Nham
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216361/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.