Yến Thời Dư không trả lời.
Tang Hứa khẽ bước lên một bước, vẫn nhìn anh chăm chú, như thể nhất quyết muốn có được một đáp án từ anh.
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng bên cạnh bỗng vang lên tiếng động.
Ánh mắt Yến Thời Dư trầm hẳn xuống, anh vươn tay nắm lấy cổ tay Tang Hứa, kéo cô vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
“Anh đừng chạm vào tôi!” Tang Hứa cố sức giằng tay ra.
Nhưng Yến Thời Dư chỉ thấp giọng nói: “Đừng động.”
Thật kỳ lạ, Tang Hứa vậy mà lại đứng yên thật.
protected text
Có người từ căn phòng bên cạnh bước ra, dường như là hai người, một trước một sau.
Hai người hạ thấp giọng tranh cãi điều gì đó, bỗng vang lên một tiếng “bốp”, như thể có ai đó bị tát.
Ngay sau đó, giọng một người phụ nữ vang lên rõ ràng —
“Nhạc Kế Vĩ, trước đây anh ra ngoài làm gì tôi không quản, nhưng bây giờ, ngay cả Mai Na mà anh cũng động vào! Anh làm tôi thấy ghê tởm! Anh chờ đơn ly hôn của tôi đi!”
Dứt lời, cánh cửa phòng bên cạnh “rầm” một tiếng đóng sầm lại.
Tang Hứa hoàn toàn không ngờ lại đụng trúng một màn như vậy, nhất thời cũng ngơ ngẩn cả người.
Vợ của Nhạc Kế Vĩ đến bắt gian, và bắt đúng lúc ông ta đang ở cùng Mai Na.
Vậy… anh không làm gì cả sao? Ánh mắt Tang Hứa dừng lại nơi đuôi tóc vẫn còn ướt và lồng ngực dính hơi nước của anh, sau một lúc lâu, rốt cuộc không nhịn được mà hỏi:
“Nếu tối nay tôi thật sự đến gõ cửa phòng Nhạc Kế Vĩ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216353/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.