Tang Hứa chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nguyễn Thanh đang đứng trước mặt mình.
“Sắc mặt chị không tốt lắm, chị uống nhiều rượu à?” Nguyễn Thanh quan tâm hỏi, “Chị không sao chứ?”
Tang Hứa lắc đầu, mỉm cười chào hỏi:
“Nguyễn tiểu thư cũng ăn cơm ở đây sao?”
Nguyễn Thanh gật đầu, ngập ngừng một chút rồi mới nói tiếp:
“Hình như tôi… thấy chị ngồi cùng bọn Đoạn Tư Ngụy? Giang phu nhân, sao chị lại ngồi chung với loại người đó vậy?”
Tang Hứa hít sâu một hơi:
“Không còn cách nào khác, nợ đã thiếu… thì phải trả.”
“Chị có thể nợ hắn ta cái gì chứ, cái tên khốn nạn vô song đó…” Nguyễn Thanh đầy vẻ chán ghét, cau mày, “Chị đừng để ý đến hắn nữa, sang bên tôi nghỉ ngơi một lát đi.”
Nói xong, Nguyễn Thanh không để Tang Hứa kịp từ chối, kéo cô đi thẳng đến phòng riêng của mình.
Đẩy cửa phòng ra, bên trong chỉ có mấy cô gái, đang ngồi trò chuyện cười nói.
Nguyễn Thanh sắp xếp cho Tang Hứa ngồi xuống ghế sofa, sau đó gọi người mang khăn nóng đến.
“Cảm ơn.”
Tang Hứa nhận lấy chiếc khăn còn ấm, trực tiếp phủ kín cả khuôn mặt mình.
Cô nghĩ, Nguyễn Thanh là một cô gái tốt, rất tốt rất tốt…
Xứng đáng với bất kỳ ai.
Cô nằm trên sofa một lúc không động đậy, Nguyễn Thanh cũng không quấy rầy, quay lại bàn ăn, còn không quên dặn bạn bè nói nhỏ tiếng.
Mấy cô gái đang thì thầm trò chuyện thì bỗng nghe hai tiếng gõ cửa phòng, ngay sau đó có người đẩy cửa bước vào.
Một giọng đàn ông mang ý cười vang lên:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216348/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.