Trên đường trở về sơn trang, Dư Tuấn Vỹ chủ động nhường ghế phụ cho Tang Hứa, còn mình ngồi ở hàng ghế sau, chăm chú nghịch điện thoại — nhìn cách anh nhắn tin liên tục là biết vẫn đang cãi nhau với Mạnh Hỉ Duyệt.
Tang Hứa ngồi gọn trong ghế, tâm trí đã trôi lạc từ lâu…
Mãi đến khi Phó Gia Lễ, người lái xe, lên tiếng:
“Cô để lại lời nhắn cho chủ nhà kiểu gì vậy?”
Tang Hứa hoàn hồn:
“Tôi để lại một mảnh giấy, giải thích sơ qua tình hình.”
“Không biết là nhà ai thật đấy.” Phó Gia Lễ nói, “Nhưng giúp được cô lúc nguy cấp như vậy, tôi cũng nên cảm ơn người ta mới phải.”
“Phó tiên sinh khách sáo rồi. Việc lần này thật ra không liên quan đến anh, anh không cần phải ôm hết trách nhiệm đâu.”
Phó Gia Lễ bật cười, nhưng rồi lại hỏi thêm một câu:
“Trong đó thật sự không có ai ở à?”
protected text
“Tất nhiên rồi.”
Phó Gia Lễ đáp:
“Vừa rồi tôi đi vòng quanh sân sau, hình như thấy… có một con ngựa.”
Nghe vậy, Tang Hứa chậm rãi quay đầu nhìn anh.
Công tử nhà quyền quý vẫn giữ vẻ điềm đạm, ánh mắt không dao động, khóe môi như có như không một nụ cười. Một lát sau, anh chỉ nhẹ nhàng bật cười, nói:
“Có lẽ là tôi nhìn nhầm.”
Giọng anh bình thản và chân thành, không nghe ra chút hàm ý nào khác.
Tang Hứa thu lại ánh nhìn, đáp một tiếng:
“Có thể lắm.”
…
Cuối cùng cũng về tới sơn trang, dưới lầu vẫn còn mấy công tử quen thân với Phó Gia Lễ, vừa uống rượu vừa chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216341/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.