Cuối tuần, Tang Hứa lại ghé về biệt thự cũ của Giang gia, cùng Giang Bắc Hằng ăn bữa trưa.
Giang Bắc Hằng đưa cho cô một tấm danh thiếp: “Ba biết dạo gần đây con đang chạy đôn chạy đáo khắp các ngân hàng. Ba đã nhờ người giúp con hẹn rồi, tối nay đi gặp một chuyến, cần bao nhiêu vốn thì cứ nói với người ta.”
“Cảm ơn ba.” Tang Hứa nhận lấy danh thiếp, mỉm cười cảm kích.
Giang Bắc Hằng còn định nhân cơ hội nhắc đến chuyện của Giang Mục Trầm, nhưng chỉ cần nghe thấy cái tên ấy, Tang Hứa lại lập tức nghĩ đến tấm ảnh siêu âm của Thi Nghiên.
Nhưng cô cũng không tiện nói gì với Giang Bắc Hằng, chỉ ứng phó vài câu rồi viện cớ có việc, rời đi sớm.
protected text
Tới chiều tối, cô cùng Trình Tiến đến nhà hàng đã hẹn.
Hai người ngồi đợi bên bàn ăn gần sảnh gần một tiếng đồng hồ, mới thấy ông Hạ Diên – người đã hẹn – từ một phòng riêng bước ra.
Thấy tình hình như vậy, Tang Hứa và Trình Tiến liếc nhau, trong lòng đều đã hiểu phần nào kết quả của cuộc gặp.
“Xin lỗi Giang phu nhân, cuối năm bận rộn quá, chỉ có thể tranh thủ gặp cô ở đây một lát.” Hạ Diên lựa lời nói, “Giang tiên sinh đã có dặn dò, chuyện này vốn không khó, chỉ là phía ngân hàng chúng tôi vừa điều chỉnh quy trình từ hai tháng trước, thủ tục vay vốn giờ khá phiền phức… Thế này đi, cô cứ đưa hồ sơ cho tôi, tôi sẽ giúp cô nộp lên. Có tin gì sẽ báo ngay.”
Tang Hứa lặng lẽ lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216336/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.