Với thân phận người xen ngang, việc Tang Hứa ngồi giữa ba người đàn ông quả thật khá lạc lõng.
Họ uống rượu, trò chuyện về xu hướng kinh tế, thị trường chứng khoán, còn cô thì ngồi bên cạnh, chỉ uống nước trái cây.
Nhưng đã đến rồi thì an tâm ở lại, Tang Hứa vẫn giữ được sự điềm nhiên và tự tại.
Ô Dụ muốn biến cô thành bàn đạp, thì cô cũng có thể thuận nước đẩy thuyền, đạt được mục tiêu của mình.
Trên bàn ăn, Ô Dụ mang dáng vẻ chủ trì, tạo nên bầu không khí náo nhiệt. Dù hai vị khách kia vốn không phải người nhiều lời, cũng trò chuyện với ông ta không ít.
Tang Hứa lặng lẽ uống nước, ngồi chờ rất lâu, cuối cùng cũng tìm được lúc Ô Dụ dừng lại lấy hơi, liền mở lời nhắc đến chuyện khởi động lại dự án.
Ô Dụ lại chỉ vỗ đùi cười lớn: “Chuyện nhỏ ấy mà, hiếm khi mọi người tụ họp thế này, mấy việc đó để sau hẵng nói…”
“Chú Ô thì tất nhiên không gấp,” Tang Hứa nói, “nhưng chú bận rộn thế, hôm nay khó lắm cháu mới gặp được, đương nhiên phải tranh thủ. Phó tiên sinh và Yến tiên sinh chắc cũng không phiền đâu nhỉ?”
Cô dùng lại chính lời Ô Dụ vừa nói, một lần nữa kéo Yến Thời Dư và Phó Gia Lễ vào cuộc.
Nếu hai người họ không nể mặt, cô cũng chẳng làm gì được.
Nhưng chỉ mình cô biết, trong lòng cô kỳ vọng còn nhiều hơn cả lo lắng.
Dù rõ ràng là đang lợi dụng, cô vẫn có cảm giác… sẽ không gặp rắc rối.
Tang Hứa lại lần nữa nhìn về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216330/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.