Vất vả cả buổi tối, Tang Hứa trở về nhà thì trời đã về khuya.
Biệt thự rất yên tĩnh, dường như mọi người trong nhà đều đã đi ngủ.
Tang Hứa bước chậm lên tầng hai. Ngay tại khúc rẽ cầu thang, cô bất ngờ đối mặt với một gương mặt thiếu nữ trắng bệch, đang trừng mắt đầy oán hận nhìn cô.
“Tang Hứa!” — Tống Ngữ Kiều gọi cả họ lẫn tên cô, “Cô có phải đi tìm Đoạn Tư Nguy không?”
“Phải.” — Tang Hứa chẳng buồn trả lời thêm một chữ nào nữa.
Tống Ngữ Kiều nhếch môi lạnh lùng:
“Tôi biết ngay mà, cô nhất định sẽ đi phá chuyện tốt của tôi!”
Tang Hứa đã quá mệt, không muốn đôi co thêm, định tránh cô ta để vào phòng. Ai ngờ Tống Ngữ Kiều lại lần nữa chặn trước mặt.
“Tang Hứa, giờ cô đắc ý lắm đúng không? Nhà chúng ta cuối cùng cũng xảy ra chuyện, sắp tiêu rồi, trong lòng cô chắc vui lắm hả?”
“Im miệng!”
Một giọng nói cố kìm nén vang lên từ phía sau Tống Ngữ Kiều, sau đó Tần Vận bước nhanh tới, kéo cô ta lại:
“Không được nói bậy, mau xin lỗi chị con!”
Tống Ngữ Kiều ưỡn cổ cãi lại:
“Chị gì mà chị? Cô ta theo họ mẹ, họ Tang chứ không phải họ Tống! Cô ta còn mong nhà họ Tống mình sụp đổ, sao còn được lên mặt ở đây?”
Tần Vận giơ tay tát cô ta một cái:
“Con còn không biết sai à?”
“Sai? Con sai chỗ nào? Con cũng là vì muốn giúp nhà mình vượt qua khó khăn thôi mà!”
“Con còn dám nói!” — giọng của Tần Vận tuy thấp nhưng khí thế không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5216322/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.