Trời vừa pha sắc tối, trong triều đều nhận được mật chỉ Đương kim Thánh thượng bệnh nặng, yêu cầu tất cả bá quan văn võ tức khắc đến Lai Nghi điện nghe di chiếu.
Chúng thần tuy có chút nghi hoặc nhưng không dám chậm trễ, vội vã ngựa xe hướng đến Lai Nghi đến.
Đêm đó, mây đen giăng kính không thấy trăng, từng chiếc xe ngựa chạy như bay trên phố Trường An, các quan lại đều bị xóc đến thất điên bát đảo, không ngừng kêu rên: “Tráng sĩ, tráng sĩ! Ngươi đánh xe chậm chút, cái xương già của ta cũng sắp vỡ ra rồi đây này!”
Thị vệ đánh xe nhìn cung Trường An đèn đuốc huy hoàng ở phía xa xa, nhíu mày lại một roi mạnh mẽ quất lên ngựa: “Đại nhân thứ lỗi, đến chậm sẽ không kịp!”
Gần như lúc đó, bên trong Lai Nghi điện, Trương Võ và Hoàng Kính Hoài ôm quyền quỳ xuống, vội vã nói: “Chủ công, bệ hạ! Ban nãy chúng ta nhìn thấy Tần Khoan tập kết tư binh, đang trên đường đến Lai Nghi cung!”
Thời khắc này, cuối cùng cũng đến rồi!
Đồ Linh Trâm trầm giọng: “Lý Hoài có ở đó?”
Hoàng Kính Hoài thanh đạo ôm hận: “Hôm nay Trần Vương đã đóng 50 ngàn phiên binh bên ngoài thành Trường An, lộ ra ý đồ rồi!”
“Bên Ô Nha có tin tức không?”
“Sáng nay nhận được bồ câu đưa tin từ Ô Nha, Cố Huyền đã cùng họ hội hợp, cách TRường An còn hơn 400 dặm.
Còn hơn 400 dặm? Đồ Linh Trâm cắn môi, nói vậy binh mã Vương Thế Lan có nhanh nhất cũng phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-quan-nhat-thuong/3344286/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.