Người đàn ông khự lại, anh không ngoảnh mặt lại nhìn Bạch Tố Hoan, ánh mắt sâu thẳm của anh loé lên một tia hy vọng.
Đối diện với tấm lưng rộng mà vững chắc của đối phương, Bạch Tố Hoan chẳng thể nào nhìn thấy sắc mặt đã thay đổi của anh. Bỗng nhiên cô bị đẩy vào tình thế bí bách, mở miệng không biết nên nói điều gì với người đàn ông.
“Bạch tiểu thư, cô muốn đưa ra điều kiện gì sao?”
“Không… không có…”
Bạch Tố Hoan nuốt một ngụm nước bọt, sau vài phút vắt não suy nghĩ, cuối cùng cô cũng lấy được chút dũng khí, mở miệng nói với đối phương.
“Mạc tiên sinh, mặc dù tôi không biết và cũng chẳng hiểu anh đang nói muốn ám chỉ điều gì, nhưng thay mặt gia đình, tôi cảm ơn anh… cảm ơn anh rất nhiều… Vì anh và Mạc lão phu nhân đã giúp gia đình tôi ngay thời điểm khó khăn này.”
Không trả lời cô, người đàn ông mặt lạnh đó bước đến quầy thu ngân, từ trong túi áo lấy ra tờ một trăm tệ đặt lên trên bàn, sau đó xoay người rời đi.
Bạch Tố Hoan dõi theo bóng lưng của người đàn ông, phải đến khi anh cúi người bước vào chiếc xe đậu gần đó. Chiếc siêu xe màu đen huyền bí của anh bắt đầu lăn bánh với tốc độ nhanh như tia chớp, vừa chợp mắt một cái là chẳng còn nhìn thấy chiếc xe đâu nữa.
“Mạc Dụ Trạch, tên ngốc nhà anh!”
Chiếc siêu xe đen huyền ấy chạy một đoạn đường nhựa, vài phút sau bỗng tấp vào một con hẻm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-phu-lanh-khoc-cham-rai-dong-long/2864094/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.