Nói dứt câu, Bạch Tố Hoan bước nhanh ra bên ngoài, để lại ánh mắt khó chịu đăm đăm của hai người kia ở phía sau lưng.
Chẳng hiểu sao, tự nhiên lúc này trong lòng Bạch Tố Hoan trở nên chán nản, và rồi cô bắt đầu lo sợ cho tương lai sau này.
Bạch Tố Hoan không ngừng thở dài, cô biết số phận của mình về sau sẽ không được yên ổn với cô gái có tên là Liễu Y Sa kia.
Sau khi ngồi lại đúng vị trí của mình, Bạch Tố Hoan không nói bất cứ lời nào mà với tay cầm lấy ly rượu lên, uống một ngụm thật đầy rồi cười nhạt. Cô nghĩ như thế cũng tốt vì vốn dĩ hôn ước này là ngoài ý muốn và cũng là vì lợi ích của Bạch gia, cho dù anh ta có đào hoa thế nào đi chăng nữa, Bạch Tố Hoan cô đây cũng chẳng rảnh mà quan tâm đến.
Thấy cô cứ im lặng không nói lời nào, Mộ Sở nổi hứng tò mò. Anh ta ngồi sấn gần lại chỗ của Bạch Tố Hoan, ghé sát vào tai rồi hỏi.
“Hoan Hoan, em đang nghĩ gì vậy? Sao trông em cứ buồn buồn thế nào ấy, nói anh nghe đi được không?”
“Hừ, không có gì đâu! Anh đừng bận tâm đến em! Hôm nay uống cho thật say nhé anh, không say không được về nhé. Rót cho em một ly đầy nữa đi!”
Mặc dù có chút men say của rượu, Bạch Tố Hoan cố khôi phục nét mặt bình thản của mình, cô vừa rót rượu vừa mỉm cười với Mộ Sở.
Bạch Tố Hoan đương nhiên biết, ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-phu-lanh-khoc-cham-rai-dong-long/2864087/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.