Cô bước lại gần, cũng ngồi xuống bên cạnh anh, mỉm cười hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Lục Hạo Đình nhìn cô một cái, cười nói: “Không có gì, chỉ là cảm thấy thời gian trôi nhanh quá. Năm đó khi chúng ta còn ở Giang Châu, em vẫn còn bé xíu. Tiểu Vũ hồi mười mấy tuổi, quan hệ với anh không tốt lắm, anh thì bận rộn với sự nghiệp, cũng chẳng mấy khi về nhà.”
“Là vì em đến, anh mới biết hóa ra thằng nhóc đó từ nhỏ đã rất ngưỡng mộ anh, một lòng muốn giúp anh cả làm rạng danh Lục gia.”
“Chớp mắt mà bao nhiêu năm trôi qua, giờ nhóc con đó cũng sắp lập gia đình, thậm chí đã có con rồi!”
Cố Vân Tịch cười nhẹ, tựa đầu vào vai anh: “Sao thế? Cảm thấy mình già rồi à?”
“Em thì chẳng thấy anh Hạo Đình của em già chút nào, rõ ràng vẫn đẹp trai như ngày nào, không ai sánh được!”
Lục Hạo Đình bật cười, đưa tay ôm cô vào lòng, để cô nằm gọn trong vòng tay anh, ánh mắt đen láy chứa đầy ý cười: “Nói anh nghe, em bắt đầu thích anh từ bao giờ vậy?”
Cố Vân Tịch cười khúc khích: “Không biết nữa, từ nhỏ đã lên thuyền giặc của anh rồi, sau lại phát hiện anh cũng không tệ, thế là ở lại luôn. Dù sao thì anh vừa đẹp trai vừa giàu, lỡ sau này không tìm được người nào tốt hơn thì em lỗ to mất.”
Lục Hạo Đình giả vờ tức giận: “Em dám nói lại lần nữa xem?”
Cố Vân Tịch cười đến cong cả mắt, hơi ngồi dậy, tựa vào ngực anh, vòng tay ôm lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-tai-sinh-luc-thieu-cung-chieu-co-vo-bac-si-bi-an-tan-troi/5217659/chuong-1203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.