Mạnh Ngọc Yên nhìn anh một lúc lâu, hỏi nhỏ: “Anh… thật sự muốn kết hôn với em sao?”
Lục Hạo Vũ gật đầu.
“Anh… không hối hận à?”
“Hối hận cái gì chứ?”
“Em ngoài việc trông xinh xắn một chút, hình như chẳng có điểm gì nổi bật cả. Con gái nhà giàu vừa xinh hơn em vừa học giỏi hơn không thiếu gì đâu. Anh lại xuất thân cao quý như vậy, hoàn toàn có thể tìm được người giỏi hơn em nhiều.”
“Em chẳng giúp được gì cho anh, chỉ sợ làm anh vướng bận thôi.”
Lục Hạo Vũ hơi dừng lại, rồi đẩy cô dựa vào tường phía sau. Anh chống hai tay hai bên người cô, cúi xuống nhìn cô thật nghiêm túc.
“Mạnh Ngọc Yên, em phải nhớ kỹ, Lục gia chúng ta sống rất hòa thuận, không giống những gia tộc giàu có khác suốt ngày tranh giành quyền thừa kế đến sứt đầu mẻ trán. Hơn nữa, anh và anh cả quan hệ rất tốt, chị dâu thì em cũng gặp rồi, đôi khi chị ấy đối xử với anh còn tốt hơn cả anh trai anh nữa kìa! Sự nghiệp của anh, phần lớn cũng là chị ấy nâng đỡ mà thành.”
“Anh không tranh giành vị trí người thừa kế, cũng không muốn làm người thừa kế. Bây giờ, anh có các anh trai chống lưng, không cần phải lo chuyện gia tộc, nên có thể tự do làm điều mình thích. Mà lại còn được mang cái danh ‘Ngũ thiếu gia Lục gia’ ở Đế Đô, đi đâu cũng ngẩng đầu ngẩng cổ, cảm giác đó tuyệt lắm!”
“Đừng nghĩ vì em xuất thân thấp thì không giúp gì được cho anh. Thực tế, bất kể cô gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-tai-sinh-luc-thieu-cung-chieu-co-vo-bac-si-bi-an-tan-troi/5217654/chuong-1198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.