Lục Hạo Vũ nhìn Mạnh Ngọc Yên, nghiêm túc nói: “Em là một cô gái rất có phẩm hạnh, chỉ là xuất thân khác anh quá nhiều. Một người chưa từng nghĩ đến việc bước một bước lên trời, bỗng dưng có một miếng bánh lớn rơi trúng đầu, nhất thời không thích ứng được. Điều đó là bình thường.”
“Nếu em dễ dàng thích ứng được ngay, thì ngược lại anh còn phải xem xét lại con người em.”
“Những thứ này chắc đủ để xóa bỏ những lo lắng trong lòng em rồi. Sau này nếu sinh con ra, chúng ta kết hôn được thì tốt. Còn nếu không đến được với nhau, anh vẫn sẽ nuôi đứa bé. Nếu em lo Lục gia không cần con, thì với chừng này tài sản, em vẫn có thể nuôi con thật tốt.”
“Còn nếu em không muốn sinh, thì hãy coi như đây là sự bù đắp. Dù sao thì, phá thai là tổn thương đến cơ thể em.”
Mạnh Ngọc Yên: “……”
Cô trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, thật sự không ngờ Lục Hạo Vũ lại làm đến mức này.
Cô chỉ mới ngủ có hai tiếng, vậy mà anh đã chuẩn bị xong cả hợp đồng?
Trên giấy trắng mực đen viết rõ, tặng không điều kiện, vĩnh viễn không thu hồi!
Ngay cả điều đó anh cũng đã nghĩ cho cô…
Trong lòng Mạnh Ngọc Yên bỗng trào dâng cảm giác chua xót. Không phải vì oán trách anh, mà là tự trách chính mình.
Tình yêu vốn là điều đẹp đẽ. Anh cũng là người cô yêu. Vậy mà cô cứ mãi lo nghĩ đủ điều, có phải đã khiến anh phải chịu nhiều áp lực rồi không?
Tất cả những nỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-tai-sinh-luc-thieu-cung-chieu-co-vo-bac-si-bi-an-tan-troi/5217651/chuong-1195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.