Những lời nói lúc nãy của cha mẹ không ngừng vang lên trong đầu Trì Tố Trân.
“Hiện tại người sốt ruột cũng không phải là bọn họ, ai bảo nhà mình có đứa con gái không đáng tiền, vội vã bám lấy người ta.....”
“Gấp cái gì? Người ta có tới hay không còn chưa biết đâu, không chừng người ta còn chẳng nghĩ tới chuyện này đâu.”
“Hiện tại người nên sốt ruột chính là nhà gái....”
Sắc mặt Trì Tố Trân nháy mắt mất hết huyết sắc, trong miệng thấp giọng nỉ non: “Sẽ không, sẽ không, Văn Đức nói nhất định sẽ đến. Anh ấy đã nói sẽ cùng mình đối mặt, sẽ đối xử tốt với mình, làm mình hạnh phúc.”
Trong phòng, cha mẹ nhà họ Trì cũng có chút đứng ngồi không yên, thường thường ngó qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
“Ông nó ơi, nhà họ Trần này là ý gì vậy? Nói mùng ba qua nói chuyện cưới xin, mà giờ này rồi vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, thái độ của bọn họ là thế nào vậy? Cái đám cưới này rốt cuộc có muốn kết hay không? Tôi sống đến từng này tuổi mà đây là lần đầu thấy người ta đi nói chuyện cưới hỏi kiểu này đấy. Nhà trai nào mà không tích cực, không chủ động, ông xem bọn họ kìa!!!! Bây giờ là có ý gì, không tới nữa à? Định ‘ăn xong chùi mép’ à?”
Lúc trước bà Trì còn bình tĩnh, chứ bây giờ thì không tài nào bình tĩnh nổi nữa, con gái bà và Trần Văn Đức chuyện gì nên xảy ra đều đã xảy ra rồi. Loại chuyện này, người chịu thiệt chính là nhà gái, nhà trai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ngot-ngao-thap-nien-80-chong-cu-hoi-han-cung-muon-roi/5004419/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.