Đó chỉ là một câu chuyện buồn của vài năm trước. Uông Hy Vấn có một cô em gái nuôi, cô ấy là một cô bé mồ côi.
Sau khi được hắn nhận nuôi, cô bé được đổi tên thành Uông Diễm Tâm.
Diễm Tâm tròn 18 tuổi, nụ cười ngây thơ và đôi mắt đen láy thực sự khiến con người tàn nhẫn như hắn cũng phải rung động.
Năm Diễm Tâm 20 tuổi, cô giới thiệu bạn trai của mình cho hắn, hắn tức giận, khi ấy Diễm Tâm nói:
"Anh lấy cớ gì ngăn cản tôi với bạn trai, sau cùng, anh chẳng là gì với tôi cả."
Đêm hôm đó mưa rất lớn, hắn cướp đi đồng trinh của Diễm Tâm, đưa mối quan hệ anh em của họ trở thành mối quan hệ nam nữ, hắn muốn Diễm Tâm là người phụ nữ của hắn.
Nhưng cô gái ương bướng vốn dĩ không có tình cảm với hắn. Diễm Tâm bỏ trốn khỏi Thương Thành vào ngay một đêm không trăng.
Uông Hy Vấn vốn là người có rất nhiều kẻ thù, hơn nữa, Diễm Tâm ban đầu đã là tâm điểm chú ý của bọn họ.
Cô gái đáng yêu đã không bao giờ cười nữa, cô ấy không may mắn như Hồng Thất hôm nay, còn Uông Hy Vấn chẳng thể làm cho Diễm Tâm sống lại. Ngày hôm nay, lặp lại những việc ấy một lần nữa, trong lòng hắn chẳng thể nào dễ chịu, nếu ai còn tác động đến Uông Hy Vấn, hắn sẽ giết kẻ đó ngay lập tức.
Hồng Thất nằm yên tĩnh trên chiếc giường màu trắng trong một căn phòng đơn giản. Bác sĩ băng vết thương lại cho cô xong liền đi ra ngoài.
Màn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/71229/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.