Cả một đêm không thể đến được số lần Uông Hy Vấn vào thăm Hồng Thất.
Thông qua các thuộc hạ khác, Thẩm Dịch Đình biết, Uông Hy Vấn đã đưa Hồng Thất về Thương Thành.
Cả đêm, Hồng Thất nằm trên giường của Uông Hy Vấn, hắn không hề chợp mắt suốt một đêm, nhưng mới sáng sớm đã tranh đi nơi khác, không muốn khi cô tỉnh dậy bắt gặp hắn. Nhưng trong lòng lại không biết khi cô tỉnh lại sẽ đau, có khóc không...
Cuối cùng, hắn thực chỉ ngồi bên cạnh chờ cô tỉnh lại.
Chờ rất lâu, đến mức hắn ngủ quên lúc nào không hay.
Hồng Thất mơ thấy một giấc mơ, trong mơ, Hồng Thất thấy mình mặc một chiếc áo cưới rất đẹp, cùng tiến vào lễ đường với Thẩm Dịch Đình, nụ cười của cô chưa bao giờ xinh đẹp đến thế. Nhưng chính giây phút đẹp dễ ấy lại xuất hiện một bóng người cao, nắm lấy tay cô kéo ra khỏi lễ đường.
"A!"
Cô choàng tỉnh, giật mình tỉnh dậy, vết thương lại dội lên, đau đến phải thét lên tiếng, khiến Uông Hy Vấn giật mình.
Hắn liếc qua cô, sau đó chợt quay đi. Cô vẫn nhìn theo hắn, đến khi bác sĩ Trương bước vào.
Ông ta thoải mái nói:
"Hồng Thất, cô may mắn đấy, viên đạn này sượt qua phổi, cũng không trúng tim, nếu không..."
Ông ta thay bình dịch truyền cho cô. Vì cô rất đau nên chẳng thể nói nhiều, chỉ hỏi:
"Sao..tôi lại...ở đây?"
Bác sĩ Trương đáp:
"Tôi không rõ, đêm qua tới đây đã nhìn thấy cô ở đây! Cứ dưỡng bệnh cho tốt đi, vết thương kê giữ trí này sẽ để lại sẹo!"
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/71227/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.