Ăn tối xong, Hồng Thất đi dạo trong vườn, những người vệ sĩ lúc này đã lơ là canh giữ, cô nhìn đồng hồ, tâm giờ tối ư?
Lúc này là thời điểm vệ sĩ buông lỏng canh giữ. Vậy ngày mốt cô có thể thử nhân lúc họ lơ là mà bỏ trốn.
Cô đi về phòng.
Đó là một căn phòng riêng khá nhỏ, tách ra riêng với các khu xung quanh, có một cậu hoa đang cố gắng duy trì sự sống trên khung cửa sổ. Tủ quần áo, một chiếc giường vuông ở góc phòng, tấm chăn màu đen phủ lên trên, cô nằm xuống giường.
Trong lòng cứ nhộn nhạo, đầu có không ngừng hiện lên bóng dáng cao lớn của Uông Hy Vấn. Hắn bao nhiêu tuổi với vẻ điềm tĩnh và lạnh lùng đó? Cô tự hỏi. Rồi cô lại giật mình khi bản thân lại đang suy nghĩ đi đâu rất xa. Hắn đến quan bar kia để giải khuây sao? Tại sao hắn lại chấp nhận một người như cô, vốn đi đã không có tài và cũng chưa thực sự trưởng thành?
Tuổi mười bảy của cô cứ ngỡ sẽ trôi qua êm đềm, cho tới ngày hôm đó, cuộc đời cô bước đến con đường này, bạn bè, gia đình và còn tương lai của cô nữa, cô trong nhớ rất rõ thời gian trước, khi cô còn tự do tự tại.
Cô hay mơ mộng, bởi ở độ tuổi xinh đẹp này cô vẫn luôn hi vọng cho một tương lai rất đẹp đẽ, về người bạn trai trong mơ, một mối tình cũng đẹp như mơ vậy.
Rồi từ đâu nước mặt cô lăn dài, cô sợ nếu như mình không thể quay về được, thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/71224/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.