"Đừng!" Hồng Thất giật mình thức giấc, bàn tay lạnh ngắt, khung cảnh máu me kia lại hiện về.
Ngoài khung cửa sổ tuyết rơi lất phất, tuyết đầu mùa ư? Cô tự hỏi.
Bước xuống giường, cô ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh, đi nhanh ra khỏi phòng.
Bước ra một khi sảnh lớn, cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, đèn chùm lấp lánh như vô vàn viên kim cương, bậc cầu thang dài được lát bằng loại đá sang trọng, không gian rộng rãi hoa lệ khiến cô như ngạt thở.
Hắn từ cửa chính đi vào trong theo sau là một người nhìn rất quen, cô đang cố nhớ ra thì chợt vụt lại hình ảnh buổi tối cô bỏ trốn, người che ô khi cô bị hai gã bặm trợn kia túm tóc kéo đi, chính là hắn, dù lúc ấy hắn che ô gần hết khuôn mặt, nhưng cô vẫn nhận ra.
Cô chỉ nghe loáng thoáng trong cuộc nói chuyện của hai người, người cứu cô khỏi quán bar được gọi là Uông tiên sinh, còn người kia là Thẩm Dịch Đình, họ nói chuyện rất tôn ti.
Thẩm Dịch Đình rời đi.
"Cô còn đứng đó!" Hắn nói.
Cô giật cả mình, vội chạy xuống lầu.
Nền nhà khá lạnh nhưng cô không mang dép nên càng cảm thấy buốt cả bàn chân.
Uông Hy Vấn lạnh lùng nhìn lướt qua cô, âm trầm cất giọng hỏi:
"Em tên gì?"
"Hồng Thất!" Cô đáp.
Hắn nói tiếp:
"Vậy như mong muốn của em, tôi giữ em lại làm thuộc hạ của mình. Từ nay về sau, phải hoàn thành tất cả những nhiệm vụ mà tôi giao phó. Đi theo Thẩm Dịch Đình, hắn sẽ huấn luyện cho em!"
Cô gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/71222/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.