Cô tuyệt vọng nhìn Tô Yến Thâm lăn lộn trong đau đớn mà lòng cô từ lúc nào cũng đau đến không thở được. Đột ngột, cô ngẩng đầu nhìn Uông Hy Vấn đang ngồi trước mắt, giọng run rẩy vì sợ hãi cất lên khẩn cầu:
“Van cầu anh...hãy tha cho anh ấy, anh ấy sẽ đau đến chết!”
“Em đang cầu xin cho hắn sao?” Hắn nhướn mày, nhìn về phía cô.
Không gian xung quanh càng ngày càng mờ ảo...
“Cầu anh...”
Hắn nâng cằm cô lên, đôi mắt màu xanh như cả đại dương rộng lớn từng bước đem cô nhấn chìm, hắn bá đạo nói lớn:
“Lúc này còn xin cho hắn, gan em cũng thật lớn!”
Cô nhíu mày, hỏi:
“Tôi bị anh giam giữ ở đây bao lâu nay, không đủ sao?”
Hắn buông tay, ngoảnh đầu sang một bên, đáp:
“Giam giữ? Em nghĩ tôi giữ em lại chỉ đơn thuần chỉ để giam giữ?”
Cô cười khổ:
“Anh thật giống cha anh. Ngang ngược bắt người khác, ngang ngược chiếm hữu, ngang ngược ghen tuông, vô tri... thật vô tri!”
Hắn nghe cô nói liền trừng mắt, cánh môi run rẩy:
“Em...dám? Ai nói cho em biết về cha tôi? Dì Mai?”
“Là tôi tự biết!” Cô đáp.
“Đúng vậy! Tôi chính là ngang ngược như vậy! Em muốn nói gì?” Hắn hét, đôi mắt trừng trừng nhìn cô.
Cô bặm môi, vung tay tát hắn, nói lớn:
“Ạnh là đồ biến thái, đồ bệnh hoạn...”
Hắn nghiến chặt răng, giơ tay bóp chặt cổ cô, gằn từng chữ một:
“Em đừng tưởng tôi không dám giết em. Hồng Thất, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-mau-gap-go-ac-ma-doi-lot-nguoi/2735264/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.