Quách Thừa Tuyên đi rồi, căn nhà vốn ngày thường im lặng bây giờ lại còn thêm phần im lặng hơn.
Diệp Liên Tuyết thở dài ngồi trên ghế sofa, không hiểu sao hắn chỉ vừa mới rời đi nửa ngày, cô lại cảm thấy trống vắng đến như thế này rồi. Thường thì căn nhà vẫn im ắng, nhưng thi thoảng mấy câu bông đùa nhạt thếch của hắn hay tiếng đánh máy tính cũng khiến cho nơi này có sinh khí hơn. Bây giờ cứ như chốn không người, thực sự bức bối.
Quách Thừa Tuyên không có ý định giấu diếm cô cái gì, trong thời gian cô ở nhà một mình, hắn cũng giao cho cô toàn quyền khám phá nơi này, và tất nhiên là phòng ngủ của hắn cũng sẽ được cô chiếm dụng.
Trải qua vài lần hoan ái, dường như cô có cảm giác bản thân mình thành thục hơn dưới bàn tay của hắn. Có phải vì như thế hay không? Vì như thế nên cô mới sinh ra cảm giác quyến luyến hắn như vậy?
Gạt đi những cảm giác kì cục trong đầu, cô xem qua hồ sơ bệnh án của Quách Nguyên, cũng tìm ra được nhiều đột phá mới, giúp đỡ được cho quá trình chữa trị của anh ấy. Tuần này cô xin phép không đến học viện, cũng không ai có ý kiến gì bởi vì lớp nghiên cứu sinh cô không cần đến dự thính cũng được. Người ta vốn nghĩ có lẽ cô cần nghỉ ngơi để bình ổn tâm trạng sau đủ thứ áp lực tâm lý đến từ những kẻ thích tung tin bịa đặt, nhưng Diệp Liên Tuyết chỉ thực sự muốn yên tĩnh để có thể làm việc tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/455710/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.