“Anh là người của Quách Thừa Tuyên?” - Mạc Tử Duy nhíu mày nhìn người đàn ông trước mặt. Cái người mà vừa nãy đây gã cảm thấy rằng chẳng cần quan tâm đến sự tồn tại của anh làm cái gì. Nói một cách đúng đắn hơn thì anh chẳng khác gì một tên vô hại.
Phó Duật mỉm cười, mặt đầy vạch đen. Trời đất ơi thằng oắt con này đang tưởng anh đến đây chỉ đơn thuần là đi theo Diệp Liên Tuyết để ăn ké thôi đó hả? Hay là tại anh bình thường trông có vẻ hơi vô hại nên ai cũng tưởng là anh thực sự vô hại vậy?
“Chứ cậu nghĩ tôi đến đây làm gì? Cậu rào trước không cho anh trai cùng với hôn phu của con nhóc này đi theo, tôi không phải, tôi đến đây không được hả? Hay lại bắt con nhóc này tự một mình dẫn xác đến nộp mạng?”
Mạc Tử Duy bật cười. Người của Quách Thừa Tuyên rốt cuộc ngớ ngẩn đến mức này? Phó Duật nhìn cái điệu cười khinh thường của gã, lửa giận càng lúc càng bốc lên ngùn ngụt.
Nhưng Diệp Liên Tuyết lại khẽ ngăn anh lại, không muốn anh phải tức giận với cái loại người này làm gì cho mệt thân.
“Nói đi! Nhanh lên! Điều anh muốn…Tôi không muốn phí thời gian với anh.”
“Chẳng phải tôi vừa mới nói với em đó sao, vài phút trước, em có cần tôi phải nhắc lại hay không mặc dù tôi biết là em cũng chẳng có muốn nghe lắm.”
Điều mà gã bỏ qua bảy năm trước, bây giờ gặp lại chính là muốn đòi lại… Diệp Liên Tuyết đanh mặt, ánh mắt cũng lạnh đi vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/455680/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.